TÌNH ĐẦU


Người ta nói, tình đầu là tình lỡ.

Ở cái tuổi học trò, thời tôi hay gọi là tuổi gà bông hay tuổi hồng, ngoài học hành ra thì chủ đề còn lại là chuyện yêu đương.

Hồi đó, tôi cũng yêu chớ, rung động đầu đời mà. Mối tình đầu của tôi, là một cô bạn học mà trước đó chẳng nói chuyện được mấy câu. Dần dần, vì đi học thêm chung, chỗ học lại xa, hay đi về tối, cái nhóm nhỏ vài đứa có thằng con trai cũng yên tâm lúc đạp xe về, vì đường đến lớp phải băng qua một đoạn chỉ có ruộng lúa, thưa thớt nhà dân.

Hồi đó, người ta đẹp, người ta dễ thương, ấy vậy mà tôi đâu có nhận ra. Tôi ngố tàu lắm. Rồi những câu chuyện cứ nối tiếp nhau khi đi học rồi cả lúc về, có lẽ cái thân thiết đó, cho phép chúng tôi mơ mộng về những điều mà ai cũng hiểu.

Mà cái thời ấy, non nớt lạ. Thì làm gì đã có kinh nghiệm. Suốt ngày chỉ nhắn tin, còn nhớ cái giai đoạn đăng ký ba nghìn một trăm tin nhắn, cố nhắn cho hết, rồi dùng lắm teencode. Ngộ thiệt.

Rồi cái nắm tay đầu, sự bẽn lẽn, khỏi phải nói tim đập chân run cỡ nào. Ai yêu lần đầu chắc hiểu, mà khi ngẫm lại chỉ có cười mỉm một mình.

Yêu thì phải ghen, không ghen thì chắc chẳng phải yêu. Tôi ghen họ, họ cũng ghen tôi. Ghen qua ghen lại, rồi nhắn qua nhắn lại, gọi tới gọi lui. Ôi thời trẻ dại, chắc vì hoocmon dậy thì nó thôi thúc, có nhiều năng lượng cho việc yêu đương thế chứ.

Rồi cả lúc họ phải vào Sài Gòn học theo nguyện vọng của ba mẹ, còn tôi thì học ở Đà Nẵng. Tin nổi không khi tôi đi làm thêm dành dụm rồi vào trong đó thăm họ cũng vài lần, nghĩ lại giỏi thiệt, có sức thiệt. Mà nào di chuyển sướng ích gì, đi tàu mà ngồi loại ghế cứng, tiết kiệm tiền vào đó đi chơi ấy mà. Giây phút người ta đón mình ở sân ga, bồi hồi bịn rịn. Nói chung cảm xúc loạn cả lên. Cả khi đi về, chẳng muốn một tí nào. Ấy cảm xúc nguyên văn là thế.

Rồi cả khi chia tay, cũng vì cái sự xa xôi ấy, vì cái mơ mộng nay phải đối mặt với thực tế. Đau lòng mà, cũng như xót xa kỉ niệm cũ, cái mà hai bên đã thật tình với nhau, trong trẻo, khờ khạo.

Ngày chia tay, chẳng ai trách ai, khi tiễn họ vào lại Sài Gòn, tôi kịp tặng đôi ba bộ đồ công sở để họ đi làm, coi như chút tình còn lại, mong họ có cuộc sống trọn vẹn phía trước.

Yêu đương ấy mà, lúc đầu vui lắm, vì còn tìm hiểu, khi hiểu rồi, mấy ai hi sinh được cái ích kỷ bản thân, rồi đâm ra chán. Tôi thấy rằng, sự thay đổi đến từ cả hai bên, như một lẽ rằng quá quen với sự hiện diện, cư xử bị thiếu tinh tế đi, cả nữ nhi cũng vậy chứ chẳng phải riêng đám con trai. Vậy, tình yêu có thật không, hay chỉ là sự thỏa mãn cảm xúc rung động cá nhân, cảm xúc ấy làm ta lâng lâng, ta muốn chìm trong nó, dễ chịu làm sao, khi nghe lời ngọt ngào, khi cùng nhau làm mọi thứ.

Một câu hỏi chẳng ai dám trả lời, vì họ hay bảo nhau hỡi thế gian tình là gì mà khiến người ta đau đớn.

Lạ nhỉ, không yêu thì than cô đơn, yêu vào rồi thì lại gây đủ chuyện, trách khứ đủ điều. Yêu mệt chứ, mà sao họ cứ yêu? Chắc họ nghĩ, có mệt có vui còn hơn lủi thủi một mình cô độc.

Ừ cũng đúng. Mấy ai chịu được cảnh cô quạnh đó, có đôi có cặp là một quy luật ở thế giới này. Trai khôn dựng vợ, gái lớn gả chồng.

26.05.2022


One response to “TÌNH ĐẦU”

  1. Tình yêu thuở ban đầu có thể nó đẹp như con chim non vừa xa tổ. Con chim non thấy bầu trời rất rộng và màu màu xanh mướt. Vẻ đẹp của cuộc sống là sự mơ ước của biết bao nhiều loài, và tình yêu thuở ban đầu là gia vị của chớm xuân đó.
    Trải qua, những ngõ lối của dòng đời, tâm tư bị những gió bịu hoặc giông bão của kiếp sống là đau khổ. Bầu trời quang đãng kia có lúc tối sầm lại vì lúc mưa bão đi qua. Qua những lúc đó, có thể vẻ đẹp của sự sống đứng lại, để ưỡn vai đối chọi. Thế là xuân, hạ, thu, đông bốn mua thay nhau qua, lá đổ ngoài sân vào cuối thu và lá non lại đơm chồi vào cuối đông, hoa lại nở vào mùa xuân, cứ như vậy những nhọc nhằng của một kiếp đời nhớ rồi lại quên, bởi một lẻ những vui vẻ trong hí trường đã từng khiến người lữ khách say sưa bất tận.
    Cái phận đời của đứa con trai hay của một đứa con gái, không hề đau khổ, chẳng qua những tâm tư của nó thuở ban đầu của nó đã quá vội vả để qua một khúc sông quá hiểm trở, đáng lẻ ra phải hỏi cách qua sống với những người đi đã từng qua khúc sông ấy.
    Lắng lòng của một kiếp đời để nghe một câu hát trọn vẹn và hát lại nó cho tròn nghĩa không phải dể dàng chút nào.
    Mưa gió vẫn đi qua, khúc sông vẫn có lúc bình yên, để dòng nước chảy xiết kia nghỉ ngơi, để dòng người qua lại lúc bầu trời xanh hưởng thụ bình yên đẹp đến vô cùng.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *