KỈ NIỆM CŨ VỚI CÂY ĐÀN


Mình từng có một sở thích, đó là chơi guitar. Lý do là mình thích hát, thích ngân nga những giai điệu.

Còn nhớ những ngày đi học đàn, những đầu ngón tay đau nhức khó tả, còn âm thanh thì rời rạc, nốt bấm còn chưa rành. Kể ra thì cũng siêng, luyện mãi luyện mãi rồi gân khớp cũng mềm, không còn đơ cứng. Rồi tập cũng được bài đầu, bài hai, rồi rất rất nhiều bài không đếm nổi.

Ấy vậy mà sau khi đi làm, mình vứt hẳn cây đàn sang một bên, cứ như chưa từng đụng đến. Hôm nay lục lại các tập tin sao lưu, thế nào hiện lên khúc nhạc này. Thậm chí bây giờ mình cũng quên tên, dù hồi ấy rất hot.

Kể cũng sến thật, cái tuổi yêu với đương, tương tư với cả sầu bi khổ ải. Phát sợ.

Nghe lại cũng thấy vui tai. Vì nó là kỉ niệm, đã cất đi bao lâu cơ mà. Một thời đã qua, như chỉ vài ngày trước, gần gũi lạ. Chỉ có điều mình hết ức thiết sự yêu ấy, tránh xa càng tốt. Tổ phiền phức.

Cây đàn đó, chỉ bảy trăm ngàn, loại rẻ tiền nhất phù hợp với cậu sinh viên mới tập. Lược đàn làm dỏm, nhô cao lên khiến mình bấm cật lực mới ra hợp âm. Haha. Vậy chứ đam mê tập khiếp, dãy trọ cứ nge tính tang tình. Rồi khớp nhạc và lời, lúc đúng lúc trật. Vui.

Dân chơi guitar không ai không biết một điều, rằng quạt chả là đặc sản. Thay vì rải hợp âm, thì đoạn điệp khúc quạt chả để tạo hiệu ứng giúp cảm xúc dâng trào. Mình cũng quạt được tốt, cũng đâu vào đấy. Bài bản.

Rồi cây đàn cũng vỡ đôi, cung tình cũng lẻ loi. Không xin được gặp người mới, vì con đường sự nghiệp đang rộng mở, phải chớp lấy thời cơ.

Lâu lâu đi nghe acoustic, hơi nhớ, nhưng chẳng có động lực ôm đàn vào lòng.

19.07.2022


Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *